Thẩm Lâm đứng dậy, có chút do dự rồi lấy một bình thủy tinh màu đen từ trong túi ra. Chai nhỏ đen xì, không biết trong đó là thứ gì, thế nhưng người ta vẫn cảm nhận rõ thứ đó cực kì nguy hiểm và đang chìm sâu vào giấc ngủ.
Những người khác nhìn nó và chưa kịp hỏi gì thì Thẩm Lâm đã ném thứ đó xuống sông.
“Dù không nỡ nhưng cũng đành chịu.”
Thẩm Lâm nói.
Rõ ràng trái tim hắn đang nhức nhối vô cùng.
Những thứ họ mang trên người đều có thể là những thứ quan trọng, giờ phải vứt những thứ đó đi thì làm sao họ không đau lòng.
Sau khi chiếc lọ thủy tinh nhỏ màu đen được thả xuống, chiếc thuyền gỗ bắt đầu nổi dần lên, mực nước tràn vào trong thuyền giảm xuống, hiệu quả mạnh gấp nhiều lần so với tờ giấy vàng mà Dương Gian đã thả xuống trước đó.
Hiển nhiên, linh dị trong lọ thủy tinh kia không phải thứ bình thường.
“Nếu còn chìm xuống thì sẽ đến lượt anh.”
Thẩm Lâm liếc nhìn Liễu Tam.
Liễu Tam nói:
“Trên người tôi không có vật phẩm linh dị, không thể vứt được gì xuống thuyền.”
“Nếu anh không đóng góp, vậy rất xin lỗi, có lẽ tôi phải ném anh khỏi thuyền.”
Thẩm Lâm híp mắt hơi uy hiếp nói.
“Cái này hơi quá đáng rồi đó.”
Liễu Tam nhìn chằm chằm hắn.
Thẩm Lâm nói:
“Quá đáng sao? Tôi không cảm thấy vậy, Lý Quân, Dương Gian và tôi đều bỏ vật phẩm linh dị của mình. Nếu lượt anh không làm gì, vậy lần này không cần hợp tác nữa.”
“Mọi người đều là đồng đội, nếu điều kiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237012/chuong-2184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.