Không rõ do nguyên nhân ánh sáng hay đây chính là đặc điểm riêng của nơi này.
Nước sông đen nhánh, không thể nhìn thấy gì đó dưới mặt sông, chỉ có ánh đèn lay lắt trên đầu thuyền, làm mặt sông đen kịt ánh lên một ánh bạc yếu ớt.
Cô tò mò trong lòng, đưa tay ra ngoài lướt nhẹ trên mặt nước.
Nhưng lúc A Hồng rút tay lại thì mới nhận ra ngón tay mình không hè dính nước, chỉ có một cảm giác lạnh lẽo đầu ngón tay.
Như xẹt qua một luồng hơi lạnh.
“Không phải nước sông.”
A Hồng rùng mình, thuận miệng nói:
“Mọi người có liên tưởng đến một chuyện không, bến phà đêm, dòng sông đi đến địa điểm linh dị, cùng với tiền thuyền đặc thù…”
“Cô muốn nói cái gì?”
Liễu Tam nói.
Thẩm Lâm đứng ở đuôi thuyền:
“Có phải cô muốn nhắc đến truyền thuyết trong dân gian không, chuyện này giống một câu chuyện, theo truyền thuyết có một con sông đi tới Địa Ngục, tên là sông vong xuyên, dưới sông vong xuyên là cô hồn dã quỷ, người sống khó khăn qua, nhưng lại có truyền thuyết, trên sông vong xuyên có một con thuyền thuyền nhỏ, chuyên môn đưa đón cô hồn dã quỷ từ bên này sang bên kia sông.”
“Mà người điều khiển chiếc thuyền nhỏ kia, chính là người lái đò,, còn có người nói bờ sông vong xuyên có hoa bỉ ngạn, đỏ tươi như máu, xinh đẹp không gì sánh được, có thể khiến người ta trầm luân.”
“Dù truyền thuyết từ xa xưa có phóng đại, nhưng có lẽ cũng phải có vật đối chiếu, chứ không thể bịa đặt hoàn toàn”
A Hồng nói.
“Có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237008/chuong-2180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.