Dương Gian đang thăm dò con đường này, mà người giấy của Liễu Tam thì đang đứng trước một nhà thờ.
Có một ông già bị mù một mắt đang cầm một tách trà làm bằng sứ, thân hình hơi gù, chừng sáu mươi tuổi đi đến gần Liễu Tam.
Lúc này Liễu Tam mới kinh ngạc đánh giá người này, tuy rằng thoạt nhìn thì người này không có gì lạ, cũng không có gì kỳ quái, thế nhưng khi nhìn kỹ thì lại có cảm giác quỷ dị không nói lên lời.
"Ngự quỷ nhân?"
Sau một hồi do dự, hắn lên tiếng dò hỏi.
Ông già lưng gù cầm tách trà làm từ sứ nói:
"Nhà thờ của thị trấn Thái Bình không phải là nơi một người chết như cậu có thể đến. Đừng nói nhiều, hãy quay về đi."
"Nơi của ông có nhiều chuyện ma quái, tôi đại diện cho tổng bộ đến để điều tra. Ông có biết quỷ hồ không? Bởi vì chuyện này nên thành phố Trung Châu đã phong tỏa, chết không ít người."
Liễu Tam đứng ở cổng nhà thờ, không dám bước vào.
Hắn đang hỏi, và cũng đang thăm dò tình hình của nơi này.
"Ở đâu chả có chuyện ma quái, năm nào mà chả có người chết, đây không phải là việc mà tôi có thể quản, tôi chỉ là người bảo vệ của nhà thờ mà thôi, không biết nhiều việc như vậy."
Tính khí của ông lão rất nóng nảy.
"Quỷ hồ của trấn Thái Bình Trấn ở đâu? Đầu nguồn dường như tới từ nơi này, chắc hẳn ông biết chuyện này chứ?"
Liễu Tam tiếp tục nói:
"Một số đồng nghiệp của tôi đã đi vào cổ trấn để điều tra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236996/chuong-2168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.