Lý Quân giơ tay và ném ra một thứ gì đó.
Đó là một nén hương trầm có màu giống như da người, tương tự như hương trầm thắp cho Bồ Tát trong chùa, nhưng nén hương này lại có kích thước to hơn, phần đầu hơi cháy đen, có mùi cháy khét tản ra. Không biết nó được chế tạo từ cái gì.
“Một nén hương?”
Dương Gian hơi híp mắt.
Thứ này khiến hắn nhớ đến những nén hương cắm trên mộ ở cổ trạch, nhưng hai thứ này chắn là hai thứ khác nhau.
Vì nén hương này có vết tích đã được con người gia công lại.
“Hương này có công dụng gì?” Hắn lại hỏi.
Vương Tiểu Minh cho biết:
"Tôi đặt tên nó là quỷ hương. Sau khi đốt nó sẽ tỏa ra một mùi hương chỉ có quỷ mới có thể ngửi thấy. Lệ quỷ khi ngửi thấy mùi hương sẽ dừng lại và rơi vào trạng thái ngủ say. Ở trạng thái đó, quỷ sẽ không tấn công bất kì ai, dù người thường phát động quy luật giết người của quỷ cũng không sao?”
“Bao lâu nó mới có hiệu lực?”
Dương Gian đã thay đổi thái độ.
Có thể khiến quỷ ngừng hoạt động còn tốt hơn cả nến quỷ, nếu nó được đốt trong một sự kiện linh dị và khiến quỷ rơi vào trạng thái ngủ say, họ có thể đơn giản nhốt quỷ lại mà không phải tốn sức.
Một món đồ như thế không cần nghĩ cũng hiểu được sự trân quý và quý hiếm như thế nào, thậm chí nó lại là một vật phẩm linh dị mới được nghiên cứu ra không lâu.
Dù sao, Dương Gian chưa từng gặp qua thứ này, hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236965/chuong-2137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.