Cái tên Dương Gian này là một điều cấm kỵ.
Thảo luận quá nhiều sẽ bị một số người cảnh cáo, vì vậy chỉ có thể lén lưu truyền giữa đám sinh viên trong trường mà thôi.
Nhưng càng như vậy, càng chứng tỏ Dương Gian không phải là người bình thường.
"Tôi nghe Lưu Tử nói rằng cậu đã cướp cây nến quỷ của Miêu Tiểu Thiện sao? Không tồi, lá gan rất lớn. Tôi rất thưởng thức những người trẻ tuổi không biết sợ hãi như cậu. Vì sống sót mà không từ thủ đoạn, ở một khía cạnh nào đó mà nói thì cậu mạnh hơn tôi nhiều đấy."
Vẻ mặt Dương Gian bình tĩnh, đi tới trước mặt hắn, từ từ mở miệng nói.
"Hiểu lầm, đây là hiểu lầm thôi. Lúc trước Miêu Tiểu Thiện bị trật khớp chân. Tôi chỉ cầm hộ một chút, lúc đó mọi thứ quá hỗn loạn. Tôi không kịp giải thích nên mới sinh ra hiểu lầm như vậy."
Vạn Hạo lập tức biện hộ.
Dương Gian nói:
"Lý do chính đáng nhỉ, vậy ngay cả một câu xin lỗi cậu cũng không nói được sao?"
"Đây thật sự chỉ là hiểu lầm, tôi không lừa anh đâu."
Vạn Hạo thành khẩn nói.
Hắn đương nhiên không thể thừa nhận sai lầm của mình, một khi thừa nhận thì chẳng khác nào tự nhận mình sai, dù chết cũng không thừa nhận, không ngừng biện hộ mới có thể gạt được chuyện này đi, lúc đó Dương Gian sẽ không có cớ để tìm hắn gây chuyện.
Nhưng chuyện này hơi ngây thơ, hắn đang lầm tưởng rằng ở đây cũng giống trường học, Dương Gian cũng là sinh viên trong trường, tất cả mọi người đều phải tuân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236940/chuong-2112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.