Hành lang tối tăm ban đầu bỗng chốc bị bao trùm bởi một màu đỏ tươi quỷ dị, toàn bộ lối đi trong hành lang dường như được thắp sáng bằng ánh đèn đỏ, thậm chí cả những bức tường cũng giống như bị bôi một lớp máu tươi, tươi đẹp mà lại quỷ dị.
Cuối lối đi, một người không biết xuất hiện từ bao giờ.
Điều này rất tự nhiên, như thể thứ họ trông chờ xuất hiện. Nhưng cũng khó tin, vì nơi đó lúc trước thật sự không có một bóng người.
Đối mặt với một cảnh tượng đột ngột như vậy.
Ba người Miêu Tiểu Thiện, Lưu Tử và Tôn Vu Giai đều mở to mắt.
Bởi vì họ đều biết người này, thậm chí còn rất quen.
Đó là.... Dương Gian? Nhưng sao có thể, cô mới gửi tin nhắn được ít phút, Dương Gian làm sao có thể xuất hiện ở đây?
Là ảo giác hay là một số hồi ức trước khi chết?
Nhưng thật ngạc nhiên, khi Dương Gian xuất hiện, lệ quỷ đằng sau không tiến lại gần mà quay người rời đi. Hơn nữa rời đi với tốc độ cực kì nhanh, nó biến khỏi hành lang chỉ trong vài dây, thay vào đó là tiếng bước chân đi xuống tầng.
“Tôi tới chậm sao?”
Dương Gian vẫn không cảm xúc như lúc đầu, hơi thở âm lãnh, như con người không có hỉ nộ ái ố.
Hắn sải bước đi tới.
Khoảng cách của hành lang dường như bị nén lại, Dương Gian bước vài bước đã đến trước mặt Miêu Tiểu Thiện, đôi mắt hắn di chuyển xuống bàn chân hơi sưng đỏ của Miêu Tiểu Thiện, hắn không nói lời nào bế Miêu Tiểu Thiện lên.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236938/chuong-2110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.