Chân Miêu Tiểu Thiện bị bong gân, tốc độ đi xuống cũng không nhanh lắm, họ đã đuổi kịp cô, cả nhóm tụ tập lại.
"Vạn Hạo, cậu vẫn chưa chết?"
Lưu Tử ngứa răng, ước gì tên này bị quỷ giết chết.
Vạn Hạo thở hổn hển:
“Chị đại Lưu Tử, hiện tại đã là lúc nào rồi, đừng so đo như vậy nữa được không. Hiện tại cả tòa nhà bị quỷ ám rồi, đến mạng sống nhiều khi còn chẳng giữ được. Miêu Tiểu Thiện cảm ơn…cảm ơn cậu đưa chúng tôi đi, sau khi ra khỏi đây an toàn, tôi nhất định sẽ báo đáp các cậu tử tế.”
Hắn cảm kích Miêu Tiểu Thiện tới mức suýt chút nữa thì quỳ xuống dập đầu.
“Chẳng phải lúc trước mạnh miệng lắm sao, giờ biết sợ rồi?” Lưu Tử nói.
Miêu Tiểu Thiện nói:
“Đừng cãi nhau nữa, có người ngu mới phí thời gian ở đây, mau chạy khỏi đây thôi. Nếu các cậu nguyện ý thì chúng ta cùng nhau đi.”
Cô không ngại để mấy người này đi cùng, dù sao nơi này thực sự nguy hiểm, hơn nữa nến quỷ cũng đã được thắp sáng, có thể thuận tay cứu người cũng là một chuyện tốt.
Không ít người cảm kích nhìn Miêu Tiểu Thiện, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Chúng ta đi, quan tâm mấy người này làm gì, họ muốn đi theo thì đi theo.”
Lưu Tử đỡ Miêu Tiểu Thiện đi tiếp.
“Hy vọng sẽ không có chuyện gì.”
Miêu Tiểu Thiện thầm nói trong lòng.
Cô quay đầu nhìn lại thì cảm thấy không ổn, vì phạm vi ánh sáng của nến quỷ không thể bao phủ hết mọi người, nói cách khác những người đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236936/chuong-2108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.