Nếu trên đường gặp được những người khác thì cô sẽ kêu họ cùng nhau đi, như vậy sẽ an toàn hơn một chút.
Tuy nhiên khi họ đang đi dọc theo cầu thang để xuống dưới tầng thì lại thấy một nam một nữ đang dựa vào trong một góc ở cầu thang ôm nhau cực kì thân thiết.
“Này, các cậu đang làm gì vậy.”
Lưu Tử hét lên một tiếng, dọa đôi nam nữ kia sợ hãi nhảy dựng lên.
Nhìn thấy ngọn nến u ám trên tay Miêu Tiểu Thiện họ còn tưởng gặp phải quỷ, suýt chút nữa đã giãy nảy lên.
“Chúng tôi không phải quỷ, vì mất điện nên thắp nến để chuẩn bị ra khỏi đây thôi. Nơi này có khả năng đã bị quỷ ám, hai người đừng ở đây nữa mau nhanh chóng chạy cùng chúng tôi.”
Miêu Tiểu Thiện nhắc nhở.
“Bị quỷ ám? Tôi thấy các cậu mới giống quỷ hơn ấy.” Thanh niên kia nói
Lưu Tử nói:
“Đột ngột mất điện chẳng phải bị quỷ ám còn gì? Cậu có muốn đi không, không đi thì có chết ở đây, chúng tôi cũng không thèm quan tâm.”
“Mất điện? Đâu mất điện đâu, ai bảo mất điện, có người cố ý tắt điện để dọa mọi người thôi.”
Học sinh nam kia vội nói.
“Cậu nói cái gì, có người tắt điện? Để làm cái gì?” Lưu Tử lập tức nổi giận
Bạn nam kia nói:
“Họ chơi cái trò gọi hồn gì đó, xong rồi đợi thời cơ cố tình tắt đèn để tỏ tình với cô gái mình thích... Thực ra họ chỉ lấy cớ chơi gọi hồn thôi, chứ đâu dám chơi trò chơi này, đám nam sinh chúng tôi không ngu, chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236930/chuong-2102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.