~~~
Mặc dù Hùng Văn Văn là người giấy nhưng sức lực lại rất lớn, Lưu Tiểu Vũ không thể thoát được.
"Văn Văn, không được bắt nạt Tiểu Vũ, mau buông tay ra."
Tuy Trần Thục Mỹ quát lớn như vậy nhưng lại không hề có cảm giác hung dữ, thậm chí còn có vẻ dịu dàng.
Hùng Văn Văn bị dọa sợ, lập tức buông tay, sau đó nói:
"Con không bắt nạt chị ấy, con chỉ đưa chị ấy ra khỏi đây để không làm phiền mẹ và Tiểu Dương hẹn hò mà thôi."
Trần Thục Mỹ nghe thấy Hùng Văn Văn nói vậy thì đỏ bừng mặt, cô liếc mắt nhìn Dương Gian, đột nhiên cảm thấy hơi bối rối.
Vẻ mặt của Dương Gian lại cực kỳ bình tĩnh, trong mắt không có một gợn sóng, hắn đứng lên nói:
"Nếu như mọi người đều không bận thì tôi sẽ dẫn tất cả đến thành phố Đại Xương dạo một vòng. Dì Trần mới đến thành phố Đại Xương không lâu nên có lẽ vẫn chưa quen thuộc với nơi này. Lưu Tiểu Vũ cũng vậy. Hôm nay vừa hay gặp nhau ở đây, chúng ta cùng đi luôn."
"Hả?"
Lưu Tiểu Vũ nhìn Dương Gian, trên mặt lộ ra vẻ kỳ lạ.
"Cô không muốn đi dạo sao?"
Dương Gian nói.
Lưu Tiểu Vũ nói:
"Không, tôi muốn."
"Dì Trần thì sao?"
Dương Gian lại hỏi.
Trần Thục Mỹ hơi ngượng ngùng nói:
"Tôi nghe theo sự sắp xếp của đội trưởng Dương."
"Nếu đã như vậy thì chúng ta đi thôi."
Dương Gian nói, rồi dẫn ba người rời đi.
Trong lòng Lưu Tiểu Vũ vô cùng phức tạp, có vẻ như buổi hẹn hò đầu tiên giữa cô và Dương Gian đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236925/chuong-2097.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.