Sau đó bọn họ xuất hiện trước một ngôi trường bị phong tỏa.
“Nơi này là?”
Lưu Tiểu Vũ ngẩn ra một chút.
Dương Gian:
“Trường cấp ba tôi từng học lúc trước.”
Con ngươi Lưu Tiểu Vũ khẽ đảo:
“Nơi xảy ra sự kiện gõ cửa? Anh dẫn tôi tới đây làm gì.”
"Có một phố ăn vặt bên cạnh."
Dương Gian nói:
“Chúng ta có thể đến đó ăn. Trước đây tôi cùng Trương Vĩ, Triệu Lỗi, Miêu Tiểu Thiện thường xuyên đến đó, nhưng lần nào cũng được Trương Vĩ chiêu đãi."
“Tôi biết Trương Vĩ là tên con nhà giàu ngốc nghếch, anh ta là kẻ có tiền.”
Lưu Tiểu Vũ nói.
“Không, tôi phải giúp hắn chép bài tập, nhưng tôi cũng không biết làm, vậy nên tôi phải đi copy bài của Miêu Tiểu Thiện, cô ấy là học sinh giỏi, giỏi hơn chúng tôi nhiều, nếu không vì sự kiện linh dị kia khiến trường cho tạm nghỉ thì cô ấy đã đậu đại học danh tiếng rồi.”
Dương Gian nói, trong đầu hồi tưởng lại một số kỷ niệm trong quá khứ
Dù rằng đã là quá khứ.
Nhưng thật ra cũng lại chẳng hoàn toàn xa xôi, năm ngoái họ vẫn còn ở nơi này đi học, ăn vặt.
Nhưng hiện tại, cảnh còn người mất, không chết thì tàn.
Ngay cả phố ăn vặt bên cạnh trường học cũng trở nên quạnh quẽ, phần lớn cửa hàng đều đã đóng cửa, chỉ
còn lại ít ỏi một hai cửa hàng còn buôn bán nhưng kinh doanh không mấy khả quan, chỉ có thể duy trì chi tiêu bình thường.
Dương Gian cùng Lưu Tiểu Vũ đi trên con phố này, có một cảm giác khó tả.
Nhưng bọn họ vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236922/chuong-2094.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.