“Ồ đây không phải là Tiểu Dương sao? Anh về rồi cơ à? Xử lý mọi chuyện nhanh thật đó. Ớ, sao người anh
lại lạnh thế này? Chắc lại bị xử lý chứ gì.”
“Đúng là ra ngoài mà không có sự giúp đỡ của Hùng Văn Văn này là anh bị bắt nạt ngay. Nhưng anh
yên tâm, tôi sẽ không nói lung tung chuyện anh chịu thiệt đâu. Hiện giờ internet phát triển như vậy, danh tiếng của anh chẳng còn gì nếu bị truyền ra ngoài mất, tôi sẽ giữ bí mật này cho anh.”
Mãi tới chiều hắn mới về tiểu khu Quan Giang, vừa về đã tình cờ gặp Hùng Văn Văn đang đi dạo trong tiểu
khu.
Thằng nhóc trẩu này vừa mở miệng đã tuôn một tràng chế giễu.
“Cậu biết những người dám nói chuyện với tôi bằng thái độ này thì mộ đã mọc cỏ cao chừng này rồi không.”
Dương Gian khoa tay múa chân một chút, đại khái diễn tả chiều cao ngang bằng với Hùng Văn Văn.
“Hơ hơ anh nghĩ tôi sợ á? Hùng Văn Văn này có chuyện gì chưa từng gặp đâu, hơn nữa chuyện người anh lạnh liên quan gì đến tôi?”
Hùng Văn Văn khinh khỉnh nói.
Dương Gian nói:
“Cậu làm hết bài tập ngày hôm nay rồi chứ gì, chứ không làm gì có kiểu hùng hổ như thế
này.”
“Chẳng phải chuyện tốt anh đem lại cho tôi à, cứ khiến mẹ tôi tăng bài tập cho tôi làm.”
Hùng Văn Văn buồn bực nói.
Dương Gian:
“Không để ý tới cậu nữa, tôi về đây.”
“Từ từ, Tiểu Dương đừng đi vội.”
Hùng Văn Văn chạy theo:
“Hình như anh có chuyện đã đồng ý với tôi mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236919/chuong-2091.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.