Ngay lúc này, người phụ nữ tên Chung Yến đột nhiên kinh ngạc chỉ ra bên ngoài.
“Mọi người nhìn kìa, ở ngoài là đường phố.”
Bóng tối bên ngoài biến mất, con đường nhỏ vào bưu cục cũng biến mất, thay vào đó là con đường có nhà cửa và cửa hàng đầy phông hoa.
“Là thành phố Đại Hán.”
Dương Gian vừa nhìn đã nhận ra:
“Bưu cục vốn nằm trong thành phố Đại Hán, nên Tôn Thụy đã sửa đổi quy tắc để người của bưu cục có thể trực tiếp trở lại thành phố Đại Hán, xem ra lời nguyền của sứ giả đã được hủy bỏ, mọi người không tin có thể đi ra ngoài thử xem.”
“Để tôi thử xem sao.”
Chu Trạch cực kì tò mò, hắn chủ động đi ra cửa bưu cục.
Hắn sững người ngay khoảnh khắc bước chân ra khỏi bưu cục.
Vì vừa mới bước ra khỏi bưu cục, hắn đã ngoảnh đầu lại nhưng không thấy bất kì dấu vết nào của bưu cục nữa. Hiện giờ hắn đang đứng trên con đường cái và vị trí vốn dĩ của bưu cục hiện giờ chỉ là tòa nhà bỏ hoang đang được xây dựng dở.
Nhưng người bên trong bưu cục vẫn có thể nhất cử nhất động của Chu Trạch.
“Lời nguyền của sứ giả kết thúc như thế sao?”
Đứng ở con đường bị phong tỏa, Chu Trạch vội lấy ra giấy viết thư màu đen.
Kết quả vừa lấy ra, bức thư như mất lực lượng linh dị chống đỡ, trực tiếp nát vụn, chỉ còn lại một chút vụn giấy bị gió thổi bay.
Hắn vừa mừng vừa sợ.
Nhìn đi nhìn lại, tòa nhà đang xây dở dang, nhưng dù có quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236913/chuong-2085.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.