Nguy cơ ở nơi này vừa mới dịu đi thì ở một nơi khác, Diệp Chân chạy dọc theo cầu thang để lên trên, hắn đi với tốc độ nhanh chưa từng có, không do dự mà tiến tới.
Hắn đi tìm giọng hát, không chấp nhận được việc có người hát trong lúc hắn chiến đấu, còn hát khó nghe như vậy.
Hiện giờ bưu cục đã mất khống chế.
Cầu thang gỗ không còn bị hạn chế, dường như bất cứ ai cũng có thể ra vào tầng trên tầng dưới.
Cuối cùng, Diệp Chân ngừng lại khi đến tầng năm.
Vì có một người phụ nữ đứng ở cầu thang chắn ngay trước mặt hắn. Một mỹ nữ dáng vẻ thướt tha mặc chiếc sườn xám màu đỏ, khuôn mặt lạnh lùng, nhưng khóe miệng lại hơi cong lên, khiến cho người ta cảm thấy nụ cười này thật quỷ dị.
Người này chính là chị Hồng.
Chị Hồng đương nhiên biết tình hình hiện giờ của bưu cục, cô cũng hiểu cách làm của Dương Gian.
“Xé thư là một cách làm táo bạo và mạo hiểm. Xui xẻo quá thì bị bóng tối của bưu cục nuốt chửng, nhưng hắn rất thông minh, hắn lo lắng sự kiện linh dị tại tầng năm, cũng lo lắng về mình, nên hắn mới chọn xé thư ở tầng một, nhằm tránh né càng lâu càng tốt.”
Chị Hồng bụng đầy tâm tư muốn xuống tầng một xem tình hình.
Nhưng không ngờ cô lại bị một chàng trai trẻ tuổi đẹp trai và xa lạ đột ngột xuất hiện ở cầu thang chặn lại.
“Tôi chưa từng gặp cậu ở bưu cục.”
Chị Hồng nở nụ cười xã giao hỏi:
“Cậu tên gì?”
Cô có ký ức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236906/chuong-2078.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.