Dương Hiếu nói:
"Đã kết nối thế giới hiện thực và ác mộng, hai người có thể nói chuyện với nhau."
"Không cần môi giới cũng được?"
Dương Gian nhìn hắn một cái.
Quỷ mộng linh dị muốn kết nối hiện thực cần môi giới là nước.
"Chỉ nói chuyện mà thôi, không ảnh hưởng đến hiện thực, không cần môi giới."
Dương Hiếu kinh ngạc liếc mắt nhìn đối phương, hắn không ngờ Dương Gian lại biết trong thế giới ác mộng cần có môi giới.
Dương Gian không hỏi nhiều, hắn nói với Tôn Thụy:
"Chuyện của bưu cục đã được giải quyết gần xong rồi, tôi thấy anh mất tích nên mới đi điều tra, không ngờ anh lại vào thế giới trong bức tranh."
"Tình trạng của tôi không tốt lắm, dù rời khỏi quỷ bưu cục và trở lại thành phố Đại Hán cũng không sống được bao lâu, mà lệ quỷ khôi phục sẽ gây ra một sự kiện linh dị, thế nên nơi này rất thích hợp với tôi, tôi đã nghĩ đến đây để thử thời vận, cũng muốn tìm một nơi táng thân, nhưng tôi không ngờ mình vẫn còn ý thức khi đã ngã xuống như vậy."
Tôn Thụy thở dài xúc động, hắn đưa tay lên gãi theo bản năng, lại nhận ra cây gậy trên tay đã không còn từ lâu, trước kia hắn đã gửi nó ra bên ngoài bưu điện để tuồn tin tức ra ngoài.
"Bây giờ có thể nghe được vấn đề của bưu cục giải quyết gần như xong, tôi cũng có thể an tâm, tôi đã sắp xếp hậu sự của bản than đâu vào đó, thế nên Đội trưởng Dương cũng không cần quá xoắn xuýt việc tôi còn sống hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236886/chuong-2058.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.