Dương Hiếu nói:
"Không biết, điều duy nhất mà cha có thể đoán được, cô ấy chính là một vong hồn sống lại thành công, cha cũng không biết rõ cô ấy dùng phương pháp gì thì. Nhưng hiển nhiên cô ấy ăn mòn thân thể một vị sứ giả nào đó, nếu có thể thì nên tìm cơ hội xử lý cô ấy, thời đại trước, vong hồn phục sinh bình thường đều không có kết quả tốt."
"Nhưng cô ấy lại không dễ giết." Dương Gian nói.
Hắn biết chị Hồng kia đặc thù, rất khó tiêu diệt.
"Mang cô ấy vào trong bức tranh sơn dầu này là được."
Dương Hiếu nói.
Dương Gian đã hiểu, chỉ cần sử dụng sức mạnh của những linh hồn đã chết trong bức tranh sơn dầu, hoàn toàn có thể giết chết dạng tồn tại như chị Hồng, dù sao những vong hồn này khi còn sống nhất định đều có lực lượng linh dị.
"Xem ra cần nắm chắc việc thu hồi quỷ họa mới được."
Hắn lại có thêm một lý do.
Dương Gian tự thấy bản thân mình may mắn vì đã giữ lại một bức quỷ họa trước khi rời đi, hẳn là trong khoảng thời gian này vẫn chưa bị người khác phát hiện, hiện tại có thể phái bên trên dùng tới.
"Đi bên này."
Trương Tiện Quang rời đường chính, quành vào một ngã rẽ.
Nơi cuối của ngã rẽ này là một mảnh rừng lưa thưa cây cối, mảnh rừng kia cũng không chân thực, nó kì dị méo mó như màn hình tivi bị nhiễu, cứ như nó được vẽ ra. Hoàn cảnh xung quanh như bước vào màn đêm, nhưng trên bầu trời màn đêm nơi này lại có trăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236878/chuong-2050.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.