Hắn không khoác lác.
Từ khi bắt đầu bước chân vào vòng linh dị, trong quá trình xử lý sự kiện linh dị thì dù cũng có một số mâu thuẫn cá nhân bị cuốn vào nhưng bản chất vẫn không hề thay đổi.
Nếu không, sao Dương Gian có thể ngồi ở cái chức đội trưởng này? "Mọi thứ suôn sẻ hơn mong đợi."
Dương Hiếu khẽ gật đầu, sau đó nhìn về phía những người khác:
"Vậy những người còn lại thì sao? Các người muốn động thủ xử lý Dương Gian sao? Cậu ta thì bất tử mà các người thì không thể nào bị lãng quên, muốn giải thoát là chuyện không thể, vì vậy các người không còn lựa chọn nào khác."
Những vong hồn còn lại im lặng.
Dương Hiếu nói rất đúng.
Dương Gian bất tử, họ không thể có được tự do vì Dương Gian đã thấy họ, nhớ kỹ họ, vì vậy kế hoạch bị lãng quên của họ coi như thất bại.
"Tôi chọn tham gia, tôi muốn thử nhìn thế giới mới xem thế nào."
Có vong hồn buông xuôi một cách bất đắc dĩ.
Chỉ là hắn đã quá già, có lẽ đã mắc kẹt ở chỗ này ít nhất là trên năm mươi năm, dù đến hiện tại vẫn chưa biến mất nhưng cũng chẳng mấy năm nữa sẽ biến mất khỏi đây. Bởi vì là tuổi tác của hắn đã bằng ba đời người, người biết đến hắn, nhớ được hắn ở bên ngoài có lẽ đều đã già rồi.
Ngay sau đó cũng có mấy vong hồn thay đổi lập trường.
Cuối cùng chỉ còn lại người phụ nữ có bím tóc đuôi ngựa, mặc váy hoa và mấy vong hồn già cỗi khác.
Họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236876/chuong-2048.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.