Lúc này có người cười khẩy nói, giọng điệu mang theo vẻ trào phúng.
"Có hay không thì thử một chút chẳng phải sẽ biết sao. Chẳng qua trong bưu điện này không có tín hiệu thôi, nếu không thì chỉ cần một cuộc điện thoại là đã có thể chứng minh cho các người thấy rồi."
Dương Gian nói:
"Nhưng vấn đề quan trọng nhất không phải là tiền, mà là thái độ của các người."
"Đối với chúng tôi thì tiền không phải là thứ quan trọng nhất. Nếu như không phải che giấu tung tích thì việc kiếm tiền cũng không có gì khó cả.
Lưu Tử Văn mặc âu phục, vẻ mặt lạnh lùng nói:
"Cái mà chúng tôi thật sự quan tâm chính là tự do và sinh mạng. Lời nguyền của bưu điện đã ảnh hưởng tới chúng tôi rất lâu rồi, nếu vấn đề này không được giải quyết thì dù có cho chúng tôi nhiều tiền đến mấy thì cũng không có mạng mà hưởng.”
"Thay vì tin tưởng chuyện cậu có thể giải quyết hết bưu điện quỷ, chẳng bẳng đưa mọi thứ trở về như cũ, trả lại bức thư màu đen về căn phòng số 502. Vương Dũng, anh nghĩ sao?”
Sau đó hắn nhìn về phía Vương Dũng người mà đang mặc đồ ngủ, đi dép lê bên cạnh.
Trước mắt cả hai bên đều chưa động thủ, mọi chuyện còn có thể trở lại như cũ, một khi động thủ thì sẽ không thể thương lượng được nữa.
Vương Dũng cũng đang im lặng suy nghĩ.
Nói thật, hắn thật sự đã dao động, lúc trước hắn cảm thấy chẳng qua Dương Gian chỉ là muốn lấy bức thư màu đen để bắt đầu nhiệm vụ đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236840/chuong-2012.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.