"Đúng hay sai không phải do ông quyết định, cũng không phải là do tôi quyết định, mà là do thực lực quyết định, với cả tôi đang nghi ngờ rằng Tôn Thụy, người ở đại sảnh của tầng một đã từng xuất thủ với ông, cơn ho khan của ông là do hắn tạo thành, vậy nên tôi muốn kiểm tra xem sự thật có giống như những gì tôi đang suy nghĩ hay không."
Dương Gian cảm thấy người này là một điểm quan trọng để phá vỡ cục diện bế tắc hiện nay.
Có được ký ức của người này thì hắn có thể đào móc ra rất nhiều bí mật.
Lúc này hắn chạy thẳng đến căn phòng số 502.
"Ừm?"
Người đàn ông khoảng năm mươi tuổi kia lập tức lui lại, biến mất trong bóng tối, sau đó cánh cửa gỗ đóng sầm lại.
"Chỉ là một cánh cửa thì không ngăn được tôi đâu."
Dương Gian cũng không sợ người này chạy mất.
Tầng năm của bưu điện này là ngõ cụt, không có chỗ nào để chạy cả.
Hắn tiến đến trước cửa phòng, bổ dao chặt củi trong tay xuống, trong nháy mắt vạch ra một khe hở lớn trên cánh cửa gỗ.
Tuy nhiên, lúc này ánh đèn bên trong không nhấp nháy nữa mà đã tắt hẳn.
Dương Gian tiến vào bên trong căn phòng thông qua khe hở, hắn không nhìn thấy ai trong phòng cả, bên trong có một mùi hôi thối ẩm ướt bay tới, khiến hắn cảm thấy hơi khó chịu.
Nếu có ai sống ở một nơi như thế này trong một khoảng thời gian dài thì quả thật chính là một cực hình.
Chẳng lẽ căn phòng số 502 này cũng có vấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236819/chuong-1991.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.