Lý Dương cũng ôm cái bình thủy tinh chứa đầu người chết kia theo.
Nhưng hai người đi chưa được mấy bước thì bỗng cái cửa gỗ cũ kỹ ở sau lưng đóng lại.
Ngay lập tức Dương Gian nhận thấy được điều không bình thường.
Ánh đèn vàng xung quanh nhấp nháy, một luồng sức mạnh linh dị khó tả đang quấy nhiễu mọi thứ xung quanh, nhận thức của toàn bộ người có mặt đều chịu ảnh hưởng, ý thức dần mờ đi.
Nhưng mà loại ảnh hưởng này tới thì nhanh nhưng biến mất cũng nhanh.
Như thể chỉ là ảo giác vậy, ngay sau đó mọi thứ trở nên bình thường lại, ánh đèn xung quanh cũng không còn nhấp nháy nữa, sự quấy nhiễu mãnh liệt của linh dị cũng biến mất.
Dương Gian nhíu mày.
Dù mọi chuyện chỉ phát sinh trong nháy mắt nhưng hắn có thể khẳng định vừa rồi hắn thật sự bị một loại linh dị nào đó quấy nhiễu, sự quấy nhiễu này không nhằm vào cá nhân, mà nhằm vào môi trường xung quanh.
Dường như vào khoảnh khắc này, họ đã tiến rất sâu vào một không gian linh dị nào đó, không còn là tầng năm nữa.
Dù sao tầng năm của bưu điện cũng chỉ là một cách gọi mà thôi, nơi này có thể gọi là tầng năm, mà không gian linh dị cũng có thể được gọi là tầng năm. Cho nên lúc này Dương Gian đang nghi ngờ, liệu mình có còn ở trong bưu điện hay không, hay đang ở trong một không gian linh dị khác? Chẳng lẽ cầu thang của bưu điện là một con đường để kết nối linh dị sao.
Nhưng ý nghĩ này xuất hiện trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236808/chuong-1980.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.