Dương Gian có một cảm giác mơ hồ, nếu hắn bỏ chiếc ô trong tay ra và cầm chiếc ô che mưa màu đen kia lên, có lẽ sẽ có phát hiện mới nào đó, đương nhiên hành động này cũng có thể đem tới nguy hiểm không thể nào tưởng tượng được.
“Không ổn rồi, số lượng quỷ cầm ô màu đen ở xung quanh ngày càng nhiều, mọi người nhìn xem, trước đó chỗ này vẫn còn chưa có gì, nhưng bây giờ, chúng ta hình như bị bao vây rồi.”
Phùng Toàn quan sát xung quanh, tình hình không còn an toàn.
Quy mô của sự kiện linh dị này không lớn, nhưng mức độ nguy hiểm lại rất đáng sợ.
Mặc dù hiện tại không sao, nhưng đó chỉ là tình hình trước mắt, một khi quỷ có hành động, bọn họ có lẽ sẽ bị đám quỷ từ bốn phương tám hướng nuốt chửng.
Hoàng Từ Nhã nói:
“Đội trưởng vẫn đang suy nghĩ, muốn xử lý sự kiện linh dị này trong thời gian ngắn có lẽ không dễ, lần hành động này của chúng không thuận lợi cho lắm.”
Cô cũng đang quan sát, cũng đang suy nghĩ.
Hi vọng nghĩ ra được một cách có thể phá vỡ được tình hình bế tắc này.
“Nếu chưa nghĩ ra được cách giải quyết, vậy thì chúng ta nên rời khỏi nơi này trước, nếu không sẽ có chuyện xảy ra."
Phùng Toàn hạ thấp tông giọng của mình xuống.
Giống như tránh việc thu hút sự chú ý của đám quỷ.
Cùng lúc đó.
Trời vẫn mưa không ngừng, nhưng mưa lại không to, cũng không bé lại, chỉ duy trì ở một mức độ cố định.
Chẳng qua độ ẩm trong không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236792/chuong-1964.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.