Ngọn nguồn linh dị vẫn còn, hiện tượng linh dị sẽ không biến mất, lúc trước Dương Gian chỉ giải trừ được tạm thời, sau một thời gian mọi thứ lại trở về dáng vẻ ban đầu.
“Áp chế của tôi chỉ có thể duy trì trong vòng mười lăm phút, sau mười lăm phút ngôi làng lại bị linh dị quấy nhiễu và bị bao phủ bởi làn mưa.”
Dương Gian tính toán thời gian rồi nói.
“Cũng có thể nói, thời gian hành động của chúng ta là mười lăm phút. Sau mười lăm phút dù tình hình có như thế nào, chúng ta tốt nhất nên rút khỏi ngôi làng đó trước, nếu không tôi sẽ lại giải trừ lần nữa.”
Phùng Toàn trầm ngâm nói:
“Tránh bị mưa làm ướt? Vì vậy mười lăm phút là thời gian tốt nhất để chúng ta hành động.”
“Bây giờ bắt đầu tính giờ, chúng ta nên hành động rồi.”
Dương Gian nói xong liền ra hiệu cho những người khác.
Ba người Phùng Toàn, Hoàng Tử Nhã, Hùng Văn Văn lập tức dùng đồng hồ chỉnh giờ.
“Được rồi.”
Rất nhanh họ đã chỉnh xong
Vừa mới dứt lời.
Quỷ vực của Dương Gian lần nữa được mở ra, trực tiếp và mạnh mẽ đi qua, một lần nữa xua tan mây đen vừa mới xuất hiện, đồng thời làm cho cơn mưa kia biến mất.
Đợi đến khi họ xuất hiện lần nữa, thì nhóm người đã đứng ở lối vào của ngôi làng này.
Ngôi làng khắp nơi ẩm ướt, bốc mùi hôi thối nồng nặc, con đường trước mặt vắng tanh, xung quanh im lìm, không có bóng dáng người sinh sống.
Chưa kể Dương Gian đã chuyển người rời đi rồi, cho dù không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236783/chuong-1955.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.