Dương Gian khẽ nói qua quy luật của quỷ xúc xắc một lần.
"Đánh bạc cùng quỷ?"
Vương San San nói:
Vật này khá thú vị, nếu như quỷ đồng thua thì sẽ như thế nào? Sẽ chết? Khóe miệng Dương Gian lộ ra một nụ cười:
"Đây chính là nguyên nhân mà tôi cho cô mượn quỷ xúc xắc, khi quỷ thua thì sẽ không chết, mà quỷ đồng cũng được coi như lệ quỷ, vậy nên khi thua thì cũng không chết, hai con quỷ không thể chết chơi cùng một trò chơi, điều này không phải rất thú vị sao?"
"Nếu cả hai quỷ cùng chết thì sao?"
Vương San San nghi ngờ hỏi.
"Vì vậy hãy dùng cho cẩn thận."
Dương Gian nói:
"Dù sao linh dị cũng tràn đầy những yếu tố bất định, không ai có thể đảm bảo kết quả của sự việc sẽ như mình mong muốn, vậy nên hãy dùng nó vào thời điểm mấu chốt."
Tôi hiểu rồi.
Vương San San nhẹ gật đầu, nhận lấy hai viên xúc xắc này.
"Nếu có việc gì thì gọi điện thoại cho tôi, bất kể cô ở đâu thì tôi đều sẽ có mặt trong vòng một phút."
Dương Gian nói.
"Có phải là gần đây anh lại đánh nhau với Trương Vĩ không?"
Ánh mắt của Vương San San khẽ chuyển động, nhẹ nhàng liếc một cái.
"Sao lại hỏi như vậy?"
Vương San San nói:
"Anh coi bản thân mình là thánh thần sao? Khẩu khí lớn như vậy, lại còn trong vòng một phút nhất định sẽ có mặt nữa."
"Khẩu khí lớn sao? Tôi không cảm thấy như vậy nha."
Dương Gian sờ lên cái cằm:
"Vậy lúc gặp phải chuyện thì cô cứ hô to gọi thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236780/chuong-1952.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.