"Nếu các thủ đoạn y tế là vô dụng, như vậy thủ đoạn chữa trị bằng linh dị chắc phải được chứ."
Trợ lý nói.
Trần tiến sĩ gật đầu nói:
"Quả thật thủ đoạn linh dị có thể nhẹ nhàng chữa khỏi bệnh ung thư của Vương Tiểu Minh, nhưng mà hắn từ chối làm như vậy, hắn cảm thấy một khi bị linh dị ảnh hưởng tới thân thể thì sẽ rất khó đưa ra suy luận cùng phán đoán chính xác. Đừng nhìn hắn suốt ngày nghiên cứu linh dị, kỳ thật hắn giữ thân thể rất thuần túy."
"Nếu như hắn còn cố chấp, qua mấy năm nữa chắc hẳn hắn sẽ phải nằm trên giường bệnh."
Trong lúc bọn hắn nói chuyện, Dương Gian đã quay trở về tiểu khu Quan Giang.
Một lần nữa trở về căn phòng an toàn số một thuộc về hắn.
Dương Gian nhìn qua một vòng, ánh mắt dừng lại tại những vật linh dị kia một lát, cuối cùng lấy ra một cây trường thương đã bị nứt ra.
"Nếu không phải lúc vạn bất đắc dĩ thì không được tự khống chế vật linh dị này, dù sao cũng không chỉ đơn giản là mất đi cân bằng, tính ăn mòn của linh dị cũng là một vấn đề, cần phải gìn giữ trạng thái bản thân, càng nhiều bộ phận thuộc về người sống thì càng tốt, nhưng mà bàn tay quỷ dị này vẫn có khả năng sử dụng tốt trong tương lai."
"Có thể trở thành vũ khí linh dị là tốt rồi, mà cái vũ khí linh dị này còn có thể tiếp tục hoàn thiện."
Hắn nhìn trường thương bị nứt một chút, rồi lại lấy ra cái bàn tay quỷ dị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236778/chuong-1950.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.