Trương Vĩ nói:
"Uống thuốc rồi, nhưng hiệu quả không rõ lắm. Những người khác đâu? Sao chỉ có mình cậu đến đây. Mấy người bọn họ có còn muốn cầm tiền lương nữa không vậy?"
A Phi nói:
"Cả đám đều đang ngủ, còn mấy người vẫn còn đang chơi game, cũng không biết lúc này bọn họ đã rời khỏi quán nét chưa nữa."
Trương Vĩ lập tức hỏi:
"Là quán internet nào? Thế mà không chịu gọi tôi một tiếng."
A Phi liền đáp:
"Không phải gần đây cậu có việc muốn tránh né hay sao? Bọn tôi thấy cậu bận bịu nên không thông báo với cậu."
"Hiện tại tôi không cần tránh né nữa, muốn đi đâu thì đi đó. Đi, đi tìm mấy người bọn họ."
Lúc này, hai con mắt A Vĩ tỏa sáng. Hiển nhiên mục đích của hắn ta không phải là đi tìm mấy người kia tính sổ sách, mà là đi chơi game.
Còn chuyện vừa rồi, hình như đã bị hắn ta ném đi đâu rồi.
Ngay khi A Vĩ mang theo A Phi rời khỏi đại sảnh của cao ốc Thượng Thông, một người bình thường, không chút thu hút liền lén lút đi theo.
Ở trong bóng tối, Dương Gian dùng mắt quỷ dòm ngó.
Hắn nhìn thấy tất cả mọi người, kể cả người đang lén lút đi theo Trương Vĩ. Nhưng hắn không hề phát hiện ra dị thường, cứ như sự xuất hiện của người kia là một điều gì đó cực kỳ hợp lý.
Cho dù những người khác nhìn thấy sự hiện diện của kẻ này cũng không một ai cảm thấy kỳ quái.
Dường như thứ này có thể trà trộn một cách hoàn mỹ vào trong đám người.
Đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236768/chuong-1940.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.