Bởi vì Dương Gian không lấy đi trí nhớ của hắn ta ở những thời điểm khác, mà chỉ lấy một lần khi đó.
"Tôi nhớ cửa sau của cổ trạch bị lệ quỷ xâm lấn, dưới tình huống bất đắc dĩ, Vương Phong liền sử dụng xúc xắc quỷ, bắt đầu chơi trò chơi với quỷ, nhằm ngăn cản chúng. Nhưng hắn ta thất bại, chết trong trò chơi… Sau đó tôi liền tiến lên, chuần bị tiếp nhận. Tôi chỉ nhớ có nhiêu đó, hẳn là tôi đã chết, bởi chuyện ở phía sau tôi không hề nhớ gì."
Ưng Ca lập tức ý thức được tình hình của bản thân. Hắn ta nhìn xem thân thể.
"Còn nữa, đây không phải là thân thể của tôi… Dương Gian, cậu phục sinh tôi?"
Dương Gian nói:
"Cậu có thể ý thức được điểm này, chứng tỏ tư duy của cậu không có vấn đề. Không tệ. Cậu đã chết ở bên trong cổ trạch, hiện tại tôi đang sử dụng một loại thủ đoạn linh dị đặc thù để phục sinh cậu. Tuy nhiên tôi không thể xác định được, sau khi phục sinh cậu vẫn còn là Ưng Ca hay là thứ gì khác. Cho nên mới cần hỏi cậu một vài vấn đề."
Ưng Ca kinh ngạc nhìn Dương Gian.
"Phục sinh người chết. Chuyện như vậy mà cậu cũng có thể làm được?"
Dương Gian đáp:
"Lực lượng linh dị, không ai có thể nói chính xác được. Chỉ là phục sinh người chết thôi, không có gì đáng ngạc nhiên."
"Thật?"
Ưng Ca rơi vào trầm tư.
Hắn ta đang xác nhận thân phận của bản thân, cũng xác định sự tồn tại của mình.
"Tôi cảm thấy bản thân dường như không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236750/chuong-1922.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.