Giờ phút này, trong đầu tất cả mọi người đều chỉ có một ý nghĩ, đó là còn sống và rút lui khỏi cổ trạch.
Người nhận thư đã nhận lấy thư màu đỏ đậm, nhiệm vụ đưa thư hoàn thành. Việc đường trở về bưu điện quỷ xuất hiện khi đốt giấy viết thư là minh chứng tốt nhất.
Mỗi một lần làm nhiệm vụ, chỉ khi hoàn thành thì mới có thể đốt giấy viết thư.
Nếu còn chưa hoàn thành nhiệm vụ đưa thư mà nói, dù có đốt giấy viết thư cũng hoàn toàn vô dụng. Con đường trở về bưu điện quỷ sẽ không xuất hiện.
Cửa chính của cổ trạch bị đóng chặt.
Bức tường vây không quá cao đang ngăn trở đường đi của tất cả mọi người. Nhìn qua có thể thấy tương đối dễ trèo qua, nhưng thực chất, trèo qua bên kia vẫn là cổ trạch.
Lực lượng linh dị đang ảnh hưởng tòa cổ trạch này. Hiện tại chỗ này giống như bị phong bế vậy, toàn bộ đường ra ngoài đều đã bị phá hỏng.
Nhưng câu kia của Liễu Thanh Thanh lại khiến cho mọi người biết rõ lối ra.
Sân vườn! Đúng vậy.
Giếng trời là thứ được coi như nằm bên trong cùng bên ngoài của cổ trạch, mà phía trên sân vườn cũng không có gì che chắn.
Chu Đăng lập tức biểu thị sự nghi ngờ.
"Sân vườn thực sự sẽ có tác dụng?"
"Chắc chắn."
Lý Dương hồi tưởng một chút rồi nói:
"Còn nhớ rõ con lệ quỷ biến tay chân của tôi thành hình chiếu ở trên mặt đất không?"
"Chính là con lệ quỷ lưu bóng dáng trên vách tường kia. Khi rời khỏi cổ trạch, nó cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236740/chuong-1912.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.