Chu Đăng có chút nghi hoặc, cảm thấy có chút thất vọng. Vốn hắn ta còn tưởng là sẽ phát sinh chuyện không tưởng nào đó cơ.
Kết quả là nó còn an toàn hơn so với mấy ngày trước. Quá trình đưa thư không hề gặp bất cứ nguy hiểm gì.
Nhưng khi Dương Gian cầm thư nhét vào trong tay của người kia.
Cảnh tượng khủng bố không thể tưởng tượng nổi xuất hiện.
Thân thể của người trước mặt liền xuất hiện biến hóa ly kỳ. Thân thể của người này bắt đầu biến chất, cứ như thời gian đang trôi qua một cách nhanh chóng ở trên thân người này vậy. Da bắt đầu nhăn nheo, trên da xuất hiện thi ban, tóc rơi rụng lả tả… Vốn là một người thanh niên tuấn lãng, thần bí, nhưng giờ phút này lại biến thành một cỗ thi thể già nua, hư thối.
Mà khuôn mặt kia cũng phát sinh một biến hóa khó tưởng tượng.
Nó không còn là khuôn mặt của một người trẻ tuổi nữa, mà là của một ông lão. Mà bộ dạng của ông lão này lại khiến Dương Gian cảm thấy kinh dị.
Bởi vì, ông lão này chính là ông lão mà hắn vừa mới chôn cất ngày hôm qua.
Hai người cùng là một.
Một cái là bộ dạng thời trẻ, một cái là bộ dạng lúc chết già.
Chỉ là không biết vì cái gì, vốn người chết lúc già lại dùng bộ dạng thời trẻ trở về, biến thành người nhận thư, du đãng bên trong cổ trạch. Đồng thời còn dùng một trạng thái không thể tưởng để tồn tại.
Rất nhanh.
Người thanh niên trẻ tuổi kia hoàn toàn biến mất. Ở trên ghế bành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236738/chuong-1910.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.