Liễu Thanh Thanh nhìn nhìn một chút, nhưng không thấy gì cả, cũng không nghe thấy tiếng bước chân nữa.
Dường như, sau khi đi vào bên trong, người nhận thư liền đứng yên bất động ở một chỗ nào đó, không hề di chuyển.
Tuy nhiên, toàn bộ cửa của bốn căn phòng đều ở trong tình trạng mở một nửa, cho nên người nhận thư có thể vào bất kỳ căn phòng nào trong cả bốn căn.
Dương Gian lập tức đi vào trong hành lang.
"Đặt một chiếc ghế trước lối vào. Sau đó chúng ta cứ từ từ mà bắt đầu xác nhận vị trí của nó thôi."
Hắn xách lấy một chiếc ghế bành màu đen, một đường tiến lên.
Bản thân hắn không thể đụng trúng người nhận thư, cái này không sai, nhưng ghế bành màu đen lại có thể đụng trúng.
Rất nhanh, hắn đã đi đến cuối hành lang.
Là một vách tường xây bằng gạch xanh.
Dương Gian không hề gặp phải trở ngại. Hiển nhiên người nhận thư kia cũng không đứng ở bên trong hành lang.
Tuy nhiên hắn cũng không vội, từ từ đặt lấy chiếc ghế kia ở trước cửa của căn phòng cuối cùng.
Tiếp đó, Dương Gian lại mang theo những chiếc ghế khác đặt ở phía trước cửa của căn phòng thứ hai cùng thứ ba.
Căn phòng đầu tiên không đặt, bởi vì Chu Đăng còn cần một chiếc để chặn lối ra.
Dương Gian nói:
"Chỉ cần người nhận thư di chuyển, ghế sẽ có động tĩnh."
Dương Tiểu Hoa chợt lên tiếng nhắc nhở.
"Dương Gian, nếu là người nhận thư này không bị ngăn cản bởi vách tường thì sao?"
Dương Gian đáp.
"Thế thì chịu, không thể làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236735/chuong-1907.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.