Liễu Thanh Thanh cảm thấy nguyên do của tất cả những vấn đề này đều là từ bưu điện quỷ.
Chỉ cần rời khỏi chỗ quỷ quái kia, không tiếp xúc với những chỗ có lệ quỷ, cô ta liền có thể thoát khỏi ảnh hưởng này.
Mà ở bên trong hành lang.
Chu Đăng mang bốn chiếc ghế bành màu đen xếp chỉnh chỉnh tề tề ở giữa. Sau đó hắn ta đứng ôm tay, sờ sờ cằm, chăm chú nhìn hồi lâu, giống như đang tự hỏi cái gì đó.
Lý Dương tựa lưng vào vách tường, nhìn Chu Đăng rồi nói:
"Dựa theo mặt ngoài của bốn chiếc ghế này mà nói, sẽ không thể tìm ra bất cứ manh mối nào. Dù cậu có nhìn chằm chằm chúng nguyên cả ngày cũng đều như vậy."
Chu Đăng nói:
"Rất kỳ quái."
Lý Dương lập tức hỏi.
"Cái gì kỳ quái?"
Chu Đăng đáp:
"Bốn cái ghế này giống nhau như đúc."
Lý Dương trừng mắt nói:
"Đây không phải là đang nói nhảm hay sao? Vốn dĩ bốn chiếc ghế này là giống nhau."
Chu Đăng nói:
"Không, ý của tôi chính là giống nhau như đúc. Bất kể là vân gỗ, hay cách chế tác đều giống y đúc nhau. Cậu cũng biết, trên thế giới này không có hai món đồ nào hoàn toàn giống nhau như đúc. Nhưng bốn chiếc ghế này, theo như quan sát, tôi không thể tìm ra điểm khác nhau giữa chúng."
"Cho nên, khả năng cao, bốn chiếc ghế này cùng là một."
Lý Dương nói:
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó? Đâu còn cái gì sau đó nữa, tạm thời tôi chỉ phát hiện ra có nhiêu đó thôi."
Nói đến đây, Chu Đăng lập tức đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236728/chuong-1900.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.