Đương như nó chỉ đi ở trên con đường đất này một đoạn, sau đó lại tiến vào bên trong khu rừng già, chứ không có đi mãi trên đường này. Bởi vì trên đường xuất hiện mấy dấu chân sát mép đã có thể chứng minh con lệ quỷ này đã rời đi.
Đây có thể coi như là một tin tức tốt. Chí ít ở trên đường khiêng quan tài đi chôn, bọn họ sẽ không phải đồng hành cùng lệ quỷ.
Càng đi về phía trước.
Cảnh vật xung quanh càng trở nên tối tăm, ánh sáng kém dần, chỉ có con đường đất phía dưới chân là giống như còn có một chút ánh sáng, những chỗ khác đều là tối đen. Ngay cả khu rừng ở gần đó đều không thể nhìn rõ, chỉ có thể thầy một hình dạng màu đen.
Liễu Thanh Thanh cõng lấy thi thể của Ưng Ca, chậm rãi nói:
"Lực lượng linh dị đang quấy rầy hoàn cảnh xung quanh."
Đây không phải là trời tối, cũng không phải do ánh sáng không tốt, mà do bị hoàn cảnh xung quanh ảnh hưởng.
Dương Tiểu Hoa thấy vậy liền vội vàng bật đèn pin.
Tia sáng xuất hiện, chiếu về phía trước, nhưng nó không thể nào soi sáng xung quanh. Nó chỉ có thể chiếu dọc theo con đường đất nho nhỏ phía trước mặt.
Vì đảm bảo cho mọi người có thể nhìn thấy con đường phía trước, cô ta liền rọi đèn pin ở phía trước mặt, tránh cho cả đám lại đi lệch hướng.
Tuy nhiên cái ý nghĩ này của cô ta có hơi dư thừa.
Dù ở trong bóng đêm, mắt quỷ của Dương Gian vẫn có thể nhìn thấy rõ mọi thứ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236704/chuong-1876.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.