Dương Gian lại đang suy nghĩ miên man.
Tiểu đội bảy người, sáu ngôi mộ.
Tiểu đội từ thời kỳ Dân quốc này dường như còn có một người không biết tung tích.
Là do sau đó thoát khỏi đội ngũ hay là người kia vẫn chưa chết? Dương Gian nhắm mắt lại, trong đầu không ngừng tự hỏi vấn đề này.
Rất nhanh.
Trong đầu hắn hiện ra thân ảnh khủng bố của bà lão bên trong phòng 301 tại thành phố Đại Xuyên.
Bà lão này sẽ không phải là người thứ bảy đó chứ?
Trước đó hắn từng nhìn thấy bà lão khi phát động môi giới. Chỉ là cho đến giờ, bà lão kia còn chưa từng xuất hiện trở lại.
Thời gian từng giờ trôi qua.
Một giờ, hai giờ…
Mọi người thấy không có nguy hiểm, tinh thần liền buông lỏng không ít, đều nghỉ ngơi. Ngay cả Chu Đăng cũng nằm co quắp trên mặt đất, ngáp lấy ngáp để, sắc mặt hắn ta có chút đỏ, dường như đã uống say.
Nồng độ của đống rượu kia rất cao, không biết là của người đưa thư nào mang đến. Khả năng là muốn ở thời điểm nào đó uống một chút để lấy can đảm, hoặc là để thư giãn tinh thần, không ngờ lại bị Chu Đăng uống sạch.
"Như vậy cũng có thể ngủ."
Lý Dương nhìn nhìn một chút, trong lòng có chút khâm phục.
Mà khoảng chừng 4 giờ rưỡi sáng.
Bên trong cổ trạch đột nhiên xuất hiện một chút xíu dị thường.
Két!
Cửa hậu đường không biết là do bị gió thổi hay là bị người nào đó đẩy, đột nhiên phát ra tiếng động.
Chút động tĩnh này khiến cho tất cả mọi người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236700/chuong-1872.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.