Điều này nói rõ lệ quỷ bên trong cổ trạch đang không ngừng giảm xuống.
Cuối cùng, chừng 12 giờ 20 phút, khi hoàn toàn xác nhận lệ quỷ đã rời đi, Dương Gian mới thu hồi quỷ vực.
Thân hình Chu Đăng và Lý Dương lập tức hiện ra.
Dương Gian nói:
"An toàn, lệ quỷ đã rời khỏi cổ trạch. Tuy nhiên cũng cần chú ý an toàn, vì có một ít lệ quỷ ngay cả tôi cũng không phát hiện ra sự tồn tại của chúng."
"Chuyện này là đương nhiên, trong lòng tôi tự hiểu rõ."
Lúc này Chu Đăng mới kéo tấm mặt nạ da người xuống. Hắn ta lập tức cảm thấy cả người nhẹ nhõm đi không ít, chẩm rãi thở một hơi dài.
Dương Gian nhìn lấy hắn ta rồi hỏi.
"Áp chế của cổ trạch đã biến mất, hẳn cậu sẽ gặp phải nguy cơ bị lệ quỷ khôi phục. Tiếp theo cậu còn có thể sử dụng lực lượng linh dị nữa không?."
Từ đầu đến giờ, Chu Đăng vẫn luôn đeo mặt nạ da người để tự vệ, chưa từng sử dụng lực lượng linh dị lấy một lần. Không phải là hắn ta không muốn dùng, mà là bản thân hắn ta có nguy cơ bị lệ quỷ khôi phục, nếu không cũng sẽ không đến mức phải leo lên xe buýt quỷ để ngồi.
Chu Đăng nói:
"Nếu chỉ sử dụng trong thời gian ngắn hẳn sẽ không thành vấn đề. Tôi không còn cảm thấy xao động do lệ quỷ khôi phục nữa. Tuy nhiên, đây có thể là do tôi chưa từng sử dụng lực lượng lệ quỷ quá mức. Tiếp theo thế nào còn phải nhìn xem mới được."
Dương Gian nói:
"Như vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236698/chuong-1870.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.