Giọng điệu của Dương Gian có chút cứng ngắc, không mang theo chút nào gọi là áy náy, khiến cho người nghe cảm thấy không thoải mái.
Liễu Thanh Thanh nói:
"Phải bỏ qua Ưng Ca mới có thể sống sót sao? Nếu không thể mà nói, làm như vậy có ý nghĩa gì?"
Dương Gian nhìn chằm chằm cô ta rồi nói:
"Mấy ngày này, lượng người chết đã đủ nhiều rồi, tôi cũng suýt chút nữa chết ở chỗ này. Như vậy mà cô nói là không có ý nghĩa? Mỗi một cá nhân hi sinh đều mang theo một chút ý nghĩa. Đó chính là nguyên nhân khiến cho chúng ta có thể sống đến bây giờ."
"Nếu Ưng Ca ngừng sử dụng cơm mà còn không đủ, vậy kế tiếp cô sẽ phải ngừng sử dụng."
"Vì cái gì không phải là Lý Dương hoặc Chu Đăng. Hai người bọn họ một kẻ tàn phế, một người không tính là người đưa thư. Nhìn theo góc độ nào đi nữa tôi cũng được xếp ở đằng sau. Hay là cậu đang cố ý, đang thiên vị."
Liễu Thanh Thanh mặt lạnh nhìn Dương Gian, bầu không khí có chút căng thẳng.
Cứ như một lời không hợp liền nảy sinh xung đột.
Dương Gian vẫn rất bình tĩnh nói:
"Rất đơn giản. Tôi không quá yên tâm đối với cô. Bởi vì cô đã biến mất mấy ngày, ngay cả bản thân làm cái gì cô đều không nhớ rõ. Với lại, ở trên người cô có quá nhiều điểm cố quái. Cô có tin không, dù tôi không cho cô bất cứ hạt cơm nào, cô cũng sẽ không chết ở chỗ này."
Liễu Thanh Thanh bị một cô gái từ thời kỳ dân quốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236692/chuong-1864.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.