Chu Đăng gật gật đầu, dường như tâm tình tuyệt vọng không thể nào nhiễm vào người của hắn ta.
Chẳng qua hắn ta cảm thấy lần này bản thân không mò được thứ đồ tốt nào có hơi thua thiệt một chút. Đèn lồng trong tay bị cướp, lấy nhang cũng vô dụng. Hiện tại trên người chỉ còn lại một chiếc tang phục.
Còn nguy cơ sinh tử, cái đó không tính là gì.
Thân là ngự quỷ nhân, lại là người phụ trách, hắn ta đã trải qua quá nhiều nguy hiểm. Mặc dù lần này hơi đặc biệt một chút, nhưng chỉ cần không chết liền không sao.
Nếu như chết, vậy càng không có vấn đề gì nữa.
Ưng Ca nói.
"Hẳn chúng ta nên nghĩ xem chuyện của ngày thứ sáu. Hiện tại chúng ta đã tìm ra phương pháp sống sót, lượng cơm cũng coi như dư dả. Nên đây sẽ là thời điểm an toàn nhất. Vì thế trước mắt cần cân nhắc, phòng ngừa chu đáo mọi thứ."
Trong lòng hắn ta mơ hồ có chút bất an.
Bởi vì tiếng nhạc ở trong đầu của hắn ta đã liên tục vang lên mấy ngày. Thứ này được Dương Gian sử dụng tại ngày thứ hai, gác đêm, hiện tại đã là ngày thứ năm.
Mà Dương Gian từng nói qua, hộp âm nhạc này chỉ đảm bảo người sống được mấy ngày mà thôi.
Còn về phần mấy ngày, là ba ngày, năm ngày hay bảy ngày, không một ai biết. Cái này phải xem vận khí của mỗi người.
Ưng Ca cảm thấy bản thân đã sống qua ba ngày, nên thời gian còn lại không còn bao nhiêu.
Chu Đăng lắc đầu nói.
"Hiện tại, chúng ta đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236688/chuong-1860.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.