Cho đến hiện tại bản thân Dương Gian cũng không dám thu hồi quỷ vực. Hắn sợ quỷ vực vừa biến mất lệ quỷ sẽ lập tức tập kích mọi người. Thậm chí là không cho bọn họ cơ hội phản kháng mà trực tiếp giết chết.
Dương Gian đưa mắt nhìn đám người:
"Dựa vào quỷ vực và tang phục tạm thời có thể không bị lệ quỷ tập kích. Nhưng cách này vô dụng, bởi vì tôi không thể duy trì quỷ vực suốt ngày. Với lại, ở trong tình trạng bị lực lượng linh dị quấy nhiễu, tôi không dám đảm bảo quỷ vực sẽ không bị lệ quỷ xâm lấn. Cho nên chúng ta nhất định phải tìm ra phương pháp sống sót trước khi lệ quỷ xâm lấn đi vào. Nếu không ngay cả cơ hội thử sai chúng ta cũng không có."
Chu Đăng nhíu nhíu mày xem như hiểu được ý tứ của Dương Gian.
"Cho nên, tốt nhất chúng ta cần một người chủ động cởi tang phục, rời khỏi quỷ vực, cầm cơm trắng đi ra ngoài thử sai?"
Dương Gian nói:
"Có lẽ đây chính là ý nghĩa của ngày thứ năm tiệc quỷ. Bỏ qua sự bảo hộ của tang phục từ ngày thứ tư phúng viếng, để tiếp đón nguy cơ mới."
Lúc này, Ưng Ca đột nhiên nói:
"Nếu là thử sai, khó tránh khỏi việc sắp xếp theo thứ tự. Hiện tại tôi đang gặp phải nguyền rủa, không sống được bao lâu. Nên việc thử sai này cứ để cho tôi đi trước đi."
Chu Đăng nhún nhún vai.
"Nếu đã vậy tôi sẽ là người thứ hai."
Dương Gian nói:
"Tôi đến thứ ta."
"Tôi là người thứ tư."
Con ngươi Liễu Thanh Thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236682/chuong-1854.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.