Khoảng cách gần như vậy, hẳn bọn họ đều nghe được mới đúng chứ.
Nhưng không chỉ Chu Đăng, ngay cả những người khác ở bên cạnh đều lắc đầu, biểu thị bản thân không nghe thấy.
Dương Gian biến sắc. Mắt quỷ của hắn lần nữa nhìn về phía lối nhỏ.
Căn phòng khóa lại lúc trước đã biến mất.
Hiện tại chỗ kia chỉ là một vách tường, không có bất cứ cửa phòng nào.
Con ngươi Dương Gian lấp lóe, trong lòng không khỏi suy đoán.
"Biến mất không thấy gì nữa? Là do cô gái thời dân quốc kia làm sao? Cô ta muốn mang đi toàn bộ mọi thứ, kế đó tìm một chỗ xử lý những chuyện còn lại."
"Xem ra đội trưởng Dương đã tiến vào chỗ nào đó không tồn tại. Lực lượng linh dị đã quấy nhiễu mọi thứ, khiến cho chúng tôi không thể nào biết được tình huống. Nếu vậy, đội trưởng Dương, cậu không ngại nói cho bọn tôi biết một ít chứ?"
Chu Đăng hỏi thăm, nhưng con mắt lại nhìn chằm chằm vào vòng tay kia của Dương Gian.
Cứ như hắn ta muốn nhân cơ hội này để tìm hiểu tin tức, sau đó nghĩ cách tìm đến chỗ kia.
"Không có chuyện gì, coi như là tôi rời đi một lát đi, không nên hỏi. Lần này, nhiệm vụ đưa thư vẫn chưa hoàn thành, nguy hiểm vẫn còn tồn tại, không nên tò mò đối với những chuyện khác."
Dương Gian hít một hơi, thu hồi ánh mắt.
Không thèm nghĩ đến những chuyện phát sinh lúc trước nữa.
Cứ coi như đây là một hồi trải nghiệm ly kỳ.
Việc cấp bách lần này vẫn là ổn định cục diện của ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236664/chuong-1836.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.