Nếu bọn họ thật muốn để một số chân tướng cho hậu nhân mà nói, bọn họ có hàng ngàn hàng vạn phương pháp.
Cho nên.
Lúc trước, những lời Vương Tiểu Minh nói là đúng. Truy tìm về quá khứ không có bất cứ ý nghĩa nào.
Quá khứ được chôn vùi, điều này có nghĩa là nó đã bị thất bại. Việc truy tìm một cái quá khứ thất bại chỉ khiến thời gian tiến lên bị lãng phí.
Liễu Thanh Thanh nói:
"Tôi tỉnh lại quá sớm. Vốn dĩ tôi định đi đến một nơi nhìn thử xem, nhưng hắn ta chết rồi, vì thế tôi lựa chọn ở lại chỗ này chơi đùa mọt chút. Không ngờ cậu lại mở ra căn phòng này."
Dương Gian hỏi:
"Căn phòng này có gì đặc biệt sao? Tôi là vì tủ quỷ nên mới đến đây."
Liễu Thanh Thanh nói:
"Căn phòng này là một con quỷ, đúng hơn mà nói thì những vật phẩm màu đỏ đậm kia là những mảnh ghép hình của con lệ quỷ này. Nó đang muốn khôi phục."
"Chỉ như thế thôi sao?"
Dương Gian nhìn chằm chằm cô ta, có chút nghi ngờ.
Chỉ là một con quỷ còn cần tốn công tốn sức chuẩn bị nhiều thứ như vậy để giam giữ sao? Đinh đóng quan tài, đồ chứa bằng vàng hay là cần một cái quan tài.
Như thế cũng được sao?
"Theo như tin tức mà thôi biết thì nó là như vậy. Dù sao những thứ này cũng không phải do tôi chế tạo ra."
Liễu Thanh Thanh nói, dường như cô ta chỉ là người tham gia chứ không phải là người chế tạo.
Lúc này, Dương Gian thoáng trầm mặc.
Từ bên trong miệng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236662/chuong-1834.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.