Chu Đăng bất chợt mở miệng nói.
"Mấy người nói tang phục có phải là quần áo màu trắng đúng không? Trong này có, tôi từng thấy,"
Những người khác đều trợn tròn hai mắt nhìn về phía hắn ta.
"Cậu từng nhìn thấy? Thấy ở đâu?"
Bọn họ không ngờ tên Chu Đăng này lại nhìn thấy qua tang phục.
Chu Đăng chỉ chỉ vào khu rừng bên cạnh rồi nói:
"Phía dưới mỗi gốc cây đều chôn một cỗ thi thể. Có một số cỗ thi thể mặc quần áo màu trắng. Nhưng tôi không biết đó có phải là tang phục hay không. Lúc ấy tôi chỉ biết mấy cỗ thi thể này có khả năng nguy hiểm nên vội vàng lấp đất."
Phiền Hưng lập tức nói:
"Cậu còn từng đào gốc cây?"
Chu Đăng nói;
"Thử nhìn một chút, dù sao cũng không mất mát gì. Tuy nhiên, không phải phía dưới mỗi gốc cây đều thi thể mặc quần áo màu trắng, cũng có thi thể mặc đồ đen, đồng thời còn chiếm phần nhiều. Bởi vì trước đó tôi bị lệ quỷ truy sát, những con quỷ bên trong khu rừng kia cũng mặc đồ đen."
"Đào gốc cây tìm tang phục?"
Dương Gian nhíu mày.
Làm sao lại thấy giống như tự tìm đường chết.
"Thời gian còn lại không nhiều, chỉ còn chừng 6 tiếng nữa là đến 12 giờ khuya. Nếu muốn làm mà nói, cẩn tranh thủ thời gian, nếu không thời gian sẽ không đủ."
Ưng Ca nhìn nhìn thời gian, hiện tại đang là 6 giờ tối.
Khoảng cách đến lúc 12 giờ khuya còn có 6 tiếng đồng hồ.
Dương Gian nhìn nhìn đèn lồng trên tay, lại nhìn về phía khu rừng.
"Bất kể có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236643/chuong-1815.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.