Không nghĩ đến sau khi vòng trở lại phía trước đám người không gặp phải nguy hiểm, mà lại gặp được Chu Đăng, suýt bị vùi chết ở trong rừng già. Đồng thời Chu Đăng vẫn còn chưa chết, hình như hắn ta đã dùng thủ đoạn đặc biệt nào đó để bảo trụ tính mạng.
Nhưng hắn ta cũng phải trả giá đắt.
Vốn là kẻ luôn đi tìm vật phẩm linh dị, lần này hắn ta đã bị mất một chiếc đèn lồng màu trắng.
Hiển nhiên hắn ta đã gặp phải chuyện gì đó cực kỳ hung hiểm. Nếu không, với tính cách của hắn ta, đồ vật vào tay sao có thể dễ dàng bỏ ra như thế chứ.
Nhưng dường như Chu Đăng còn có chút sợ hãi đối với chỗ này. Vì thế ngày khi tỉnh lại, hắn ta không muốn ở chỗ này thêm một giây một phút, vội vàng thúc giục đám người nhanh chóng rời đi, trở về cổ trạch rồi nói sau.
Mặc dù đám người có chút nghi hoặc, nhưng không ai phản đối.
Dù sao Chu Đăng cũng đã lắc lư ở bên ngoài lâu như vậy, chuyện mà hắn ta biết chắc chắn nhiều hơn so với bọn họ.
Rất nhanh.
Đám người một lần nữa trở lại trước cổng chính.
Lúc này, Chu Đăng mới thở phào một hơi.
"Bộ dạng cậu dường như rất e ngại khu rừng già kia."
Dương Gian nhìn thấy bộ dạng này của hắn ta liền đoán ra được một chút.
Chu Đăng nói:
"Cậu cũng đã nhìn ra khu rừng già kia có vấn đề đúng không?"
Dương Gian nói:
"Tôi không nhìn ra, chỉ là một loại trực giác nói cho tôi biết, chỗ kia rất nguy hiểm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236640/chuong-1812.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.