Ưng Ca nói:
"Bỏ qua tên Chu Đăng kia, đừng nhắc đến hắn ta nữa. Nguy hiểm lần này đúng là khiến cho chúng ta thu được rất nhiều tin tức tình báo. Không còn bị mê mang như ngày đầu tiên, đến chết cũng không biết chết như thế nào. Tuy nhiên, nếu ngày thứ hai không có Dương Gian mà nói, tất cả chúng ta đã chết ở trong hậu đường, Vì thế, tiếp theo chúng ta càng cần phải cân nhắc kỹ càng hơn mới được."
Đại Mạnh hỏi:
"Hiện tại đã lấy được ba bát cơm trắng, đồ vật cho tiệc quỷ của ngày thứ năm đã có. Như vậy ngày mai, chính là ngày thứ tư, phúng viếng, chúng ta cần làm gì để sống sót đây?"
Ưng Ca nói:
"Cái này thì chúng ta còn cần phải tiếp tục thảo luận."
Tâm tình đám người vẫn nặng nề như cũ.
Bởi vì khoảng cách đến đầu thất càng ngày càng gần. Mấy ngày sau, nguy hiểm gặp phải chắc chắn vượt qua những ngày trước. Thậm chí khi đến đầu thất, nguy hiểm của việc đưa thư cũng sẽ đến.
Mà hiện tại, tất cả mọi người còn chưa biết mục tiêu đưa thư lần này là ai, chỉ biết đến khi đó người kia sẽ xuất hiện bên trong cổ trạch.
Khi đó đột nhiên hiện ra một người, người kia hoặc là quỷ, hoặc là mục tiêu đưa thư.
Dương Gian nói:
"Hiện tại thời gian còn sớm, không cần phải lãng phí thời gian vào việc quanh quẩn gần cổ trạch. Đi qua khu rừng bên kia nhìn xem. Cần phải nhân lúc còn an toàn mà quan sát rõ mọi thứ."
Đám người đều đồng ý.
Bọn họ vòng qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236638/chuong-1810.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.