Hôm nay hậu đường đã chết rất nhiều người. Những người còn lại còn phải tiếp tục đảm nhận việc gác đêm, trông coi cỗ quan tài kia. Chỉ có bản thân cô ta, một người không có chút tác dụng nào mới thích hợp đi kiểm tra tình huống.
Bởi vì dù cô ta có chết đi nữa cũng không ảnh hưởng đến cục diện.
Rất nhanh.
Dương Tiểu Hoa đã tiến vào trong đại sảnh.
Toàn bộ đại sảnh tối tăm, mù mịt, khiến cô ta không nhìn thấy gì. Trên mặt đất là một mảnh đen kịt, giống như bị một tầng bóng mờ bao phủ. Nhưng tầng bóng mờ này lại không hoàn chỉnh, mà lộn xà lộn xộn, vết rách chằng chịt. Trông nó giống như một tấm gương bị vỡ vậy. Mặc dù đã gán ghép lại một chỗ, nhưng không có cách nào chữa trị những vết rách kia.
Mà ở giữa đại sảnh, Dương Gian cầm chặt cây trường thương trong tay, ngồi yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.
Xung quanh không có quỷ.
Cũng không còn bất cứ hiện tượng linh dị nào.
Chỉ còn lại một mình Dương Gian.
Dương Tiểu Hoa nuốt nước miếng, có chút miệng đắng lưỡi khô nói:
"Dương Gian, cậu sao rồi? Bọn họ để cho tôi đến đây quan sát tình huống. Cậu không sao đó chứ?"
Dương Gian nói:
"Tôi không sao. Tình huống bên kia tôi đã biết. Lý Dương thành công lấy được đèn lồng màu trắng. Hiện tại cậu ta cầm theo đèn lồng đi lại bên ngoài, khiến toàn bộ lệ quỷ bên ngoài hậu đường bị hấp dẫn đi theo. Lúc này, nguy cơ của hậu đường đã được xử lý, mà ở chỗ của tôi, chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236630/chuong-1802.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.