Vừa rồi hắn dùng thanh sài đao chém xuống đã chém trúng ngọn nguồn của hắc ám.
Một đao này xem như đáng giá.
Bản thân cổ trạch có thể áp chế lực lượng linh dị. Ở trong tình huống như vậy mà lệ quỷ còn có thể xâm lấn, không cần nghĩ cũng biết nó có bao nhiêu đáng sợ.
Nếu không phải vừa rồi Dương Gian dùng quỷ ảnh bao phủ hậu đường mà nói, không chừng con lệ quỷ nảy đã có thể xâm nhập vào bên trong một cách vô thanh vô tức.
Nhưng sử dụng thanh sài đao sẽ phải gánh chịu nguyền rủa tương ứng.
Dương Gian tách rời lệ quỷ, nguyền rủa sẽ tách rời hắn. Bất kể là thân thể của hắn hay là quỷ ảnh đều sẽ phải nhận lấy thương tổn. Chỉ vì bản thân quỷ ảnh có năng lực ghép lại, cho nên nó có thể khôi phục trong thời gian ngắn, đủ để kháng trụ nguyền rủa của thanh sài đao.
Ngoại trừ cái đó ra hắn còn có thể thông qua việc khởi động lại để tiêu trừ nguyền rủa trong nháy mắt, khôi phục lại trạng thái của bản thân ngay lập tức.
Chỉ là hiện tại.
Dương Gian phát hiện bản thân hắn chưa phải gánh chịu nguyền rủa của thanh sài đao.
Bản thân vẫn bình yên vô sự, cứ như nguyền rủa kia không hề tồn tại.
"Lại có một con lệ quỷ bị đẩy lùi. Dường như nó đã gặp phải một loại trọng thương nào đó. Thậm chí hắc ám cũng bị chia làm hai. Vừa rồi chuyện gì đã xảy ra vậy?"
Có người chứng kiến cảnh tượng này liền trợn tròn hai mắt, tỏ vẻ không thể tin nổi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236607/chuong-1779.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.