Nghĩ đến đây, trong lòng Dương Gian không khỏi thầm giật mình, một cỗ cảm giác nguy cơ chợt xông tới.
Bởi vì hiện tại cỗ thi thể của ông lão kia còn bị bỏ mặc trong đại sảnh, không người nào thèm ngó cũng như đến gần. Nếu chuyện này cứ tiếp tục như vậy mà nói, ngày hôm nay việc nhập liệm chắc chắn sẽ bị thất bại. Cho nên, đến lúc đó sẽ có người phải gánh chịu hậu quả do việc nhập liệm thất bại.
Lần nữa nhìn thời gian.
Lúc này đã là bốn giờ sáng.
Ngay từ đầu âm thanh kỳ quái bên trong cổ trạch chỉ là tiếng gió ô ô. Nhưng càng về sau nó liền biến thành tiếng khóc. Đồng thời, tiếng khóc này đã tiếp diễn một đoạn thời gian. Nhưng không ngờ hiện tại nó lại xuất hiện biến hóa mới.
Những tiếng khóc kia đang thay đổi vị trí…
Ban đầu một tiếng khóc quỷ dị khá quen thuộc xuất hiện ở vị trí tiền viện. Nhưng sau khi khóa chặt tiếng khóc kia, Dương Gian liền phát hiện ra nó đang đi chuyển, tiến dần đến vị trí sân vườn.
Có một tiếng khóc khác, vốn vị trí xuất hiện của nó là nóc nhà. Nhưng hiện tại lại giống như rơi từ nóc nhà xuống, đang khóc ở trong hành lang.
Âm thanh kia rất gần, cực kỳ gần, cứ như nằm ngay sát vách.
Khiến cho đám người bên trong phòng cảm thấy kinh dị chính là, thậm chí có một tiếng khóc đang dần di động đến trước cửa phòng của bọn họ.
Giống như thật sự có một người nào đó đang đứng khóc ở ngoài cửa.
Nhưng nếu lắng nghe một cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236595/chuong-1767.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.