"Bởi vậy mình dám khẳng định, mục đích của bưu điện quỷ không phải là đưa thư cho ai đó, mà chính là làm cách nào để sống sót qua bảy ngày này."
"Hiện tại đã bắt đầu ngày đầu tiên, tòa cổ trạch này nhất định sẽ tồn tại nguy hiểm. Bưu điện quỷ tuyệt đối sẽ không thể để cho đám người vượt qua ngày đầu tiên dễ dàng như vậy."
Dương Gian đang cố gắng phân tích tin tức.
Mà ngay lúc này, cổ trạch đột nhiên phát sinh động tĩnh.
"Rầm! Phanh phanh!"
Âm thanh này truyền từ bên ngoài cổ trạch vào. Dường như có ai đó đang vỗ vỗ vào cánh cổng của cổ trạch.
Âm thanh này không tính là lớn, nhưng vì ban đêm thanh vắng nên mọi người đều có thể nghe rõ ràng.
"Có người đang mở cổng?"
Trong nháy mắt.
Mấy người Ưng Ca, Vương Phong, Đại Mạnh, Dương Tiểu Hoa, thậm chí Lý Dương đều đồng loạt mở mắt.
Trong hoàn cảnh như hiện tại, không một ai dám ngủ. Bọn họ chỉ cố gắng nghỉ ngơi một lát, hồi phục chút thể lực cùng tinh thần. Cho nên, gió vừa thổi, cỏ vừa lay, bọn họ liền bừng tỉnh.
"Chết tiệt, lại là gõ cửa?"
Sắc mặt Dương Gian tối sầm lại.
Bình sinh, có hai chuyện mà hắn ghét nhất. Một là có người vô duyên vô cớ gõ cửa nhưng không lên tiếng, thứ hai chính là trời mưa.
"Ai, là ai gõ cửa ngoài đó?"
Có người quát lớn, theo như âm thanh thì đó là của Chu Đăng.
Gan của tên gia hỏa này vẫn rất lớn.
Nhưng ở bên ngoài cổ trạch không người đáp lại, tiếp tục đập cửa như trước,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236589/chuong-1761.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.