Những người khác liền trầm mặc, ngay cả bản thân Phiền Hưng cũng có chút ngẩn ngơ.
Sau đó, hắn ta liền ý thức được sự ảnh hưởng từ câu nói này của Dương Gian.
Từ giờ trở đi, chỉ cần cổ trạch càng ngày càng nguy hiểm, xác suất hắn ta bị ngự quỷ nhân khác xử lý sẽ càng lúc càng lớn. Bời vì Phiền Hưng không chết, Dương Gian sẽ không sử dụng đến đinh đóng quan tài để đối phó với lệ quỷ.
Còn lựa chọn thứ hai, liên hợp đối phó với Dương Gian? Đừng có đùa.
Đó là nhân vật cấp đội trưởng. Đừng nói đánh không lại, dù có đánh thắng, sau khi ra ngoài chắc chắn cũng sẽ bị tổng bộ truy nã. Huống hồ ở bên cạnh Dương Gian còn có ngự quỷ nhân khác, không phải lẻ loi một mình.
Giờ phút này, một cuộc mâu thuẫn vô hình đã tạm gác lại.
"Dương Gian, hiện tại đã đi vào trong cổ trạch. Như vậy tiếp theo chúng ta nên làm gì?"
Ưng Ca mở miệng phá vỡ đi bầu không khí giằng co giữa hai bên. Hắn ta muốn hỏi xem hành động tiếp theo như thế nào.
Dương Gian nói:
"Tìm một căn phòng rồi nghỉ ngơi đi. Mấy người sẽ không định đứng trong đại sảnh hết 7 ngảy đó chứ."
Mọi người quay đầu nhìn cỗ thi thể ở trong đại sảnh, trong lòng không khỏi có chút e dè.
Nếu không phải ở đây đang có nhiều người.
Ai lại muốn ở trong đại sảnh của tòa cổ trạch âm u, khủng bố này, còn phải đối mặt với một cỗ thi thể cao lớn, khô gầy nữa.
Giờ phút này, Dương Gian cũng mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236583/chuong-1755.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.