Dương Gian lạnh lùng nói:
"Đừng có làm bậy, kẻo lại phá vỡ cân bằng của cổ trạch. Nếu vì thế mà xảy ra chuyện linh dị, tôi sẽ đem sổ sách tính hết lên đầu cậu. Muốn lấy đèn lồng này cũng được, nhưng phải chờ đến khi tôi rời đi đã. Đến lúc đó lại lấy chúng cũng không muộn."
"Cậu nói có lý. Thế cứ để đó, trước khi đi lại cầm."
Chu Đăng gật gật đầu, thu hồi ánh mắt không nỡ lại.
Lý Dương thấp giọng nói:
"Đội trưởng, phải mở cửa đi vào sao?"
Dương Gian quan sát xung quanh một chút. Thấy bốn phía tòa nhà đều có tường bao vây, không còn đường nào khác để đi vào. Đương nhiên hắn cũng có thể leo tường đi vào.
Chỉ không biết vì cái gì, hắn cảm thấy cách này quá lỗ mãng, thậm chí là tự tìm đường chết.
Hắn từ bỏ ý định leo tường.
"Mở cửa, chúng ta đi vào từ cửa chính."
"Được."
Lý Dương lập tức đi đến phía trước cánh cửa chính bằng gỗ cũ kỹ.
Cánh cửa này cũng là bối cảnh bên trong bức hình trên tay Dương Gian.
Suy tính đến khả năng ở phía sau cửa có nguy hiểm, nên để Lý Dương đi mở cửa là lựa chọn thích hợp nhất.
Dương Gian nhắc nhở một câu:
"Không nên sử dụng lực lượng linh dị."
"Tôi biết."
Dương Gian đưa tay chạm vào cánh cửa gỗ bị phai màu.
Không có gì dị thường.
Hơi hơi dùng sức một chút.
Cửa chính vang lên một tiếng két, sau đó chầm chậm mở ra.
Cánh cửa này thế mà không khóa, chỉ tùy tiện khép lại. Cứ như chủ nhân của căn nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236578/chuong-1750.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.