Chính vì quen thuộc cho nên hắn mới cực kỳ kiêng kỵ.
Lần trước ở thành phố Đại Xuyên, thiếu chút nữa là hắn đã bị con lệ quỷ này trực tiếp xóa bỏ. Cuối cùng hắn phải sử dụng đến khởi động lại để kéo thân thể trở về.
Nhưng mắt quỷ của hắn không thể nào nhìn ra manh mối. Dưới ánh mắt của Dương Gian, bà lão này trông giống như một bức tượng gỗ, nhưng lại ẩn ẩn có một chút khí tức của người sống. Dường như bà lão này đang ở khoảng giữa của người sống và lệ quỷ vậy, không cóc ách nào phán đoán chính xác xem đây là quỷ hay là người.
Sau khi lên xe, bà lão cầm theo giỏ trúc kia hơi chuyển động ánh mắt đục ngầu, ảm đạm, khẽ liếc về phía Dương Gian ở trên ghế lái một chút, sau đó dừng lại.
"Hả?"
Giờ khắc này, thậm chí Dương Gian đã nắm chặt cây trường thương màu vàng kim thả ở bên cạnh, chuẩn bị kỹ để đối kháng với lệ quỷ.
Nhưng mà bà lão này lại chưa có bất cứ động tác nào, chỉ là khóe miệng như có như không lộ ra một nụ cười quỷ dị, ngay sau đó tiếp tục đi vào bên trong xe.
"Bà lão, bà rốt cục là người hay quỷ? Dựa theo tuổi tác của bà, hẳn là người sống từ thời kỳ dân quốc cho đến giờ. Nhưng tôi lại nhìn thấy thi thể của bà ở trong phòng 301, thành phố Đại Xuyên…"
Giờ khắc này, Dương Gian không chút do dự mà trực tiếp mở miệng hỏi thăm.
Đối với loại hành vi lớn mật này, những người khác cũng đều cảm thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236562/chuong-1734.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.