Lưu Tiểu Vũ lập tức trả lời.
"Lúc áp giải nhớ cẩn thận một chút. Có vấn đề lập tức liên hệ với tôi."
Nói xong, Lý Dương liền để điện thoại xuống.
Rất nhanh.
Trên con đường lớn vắng vẻ, từng chiếc xe đặc thù xuất hiện từ những con đường khác nhau, sau đó cùng hội tụ đến đường Trường An.
Cửa xe mở ra.
Người trong xe bị áp giải đến.
Ưng Ca, Liễu Thanh Thanh, Dương Tiểu Hoa, Tần Khai, Đại Mạnh, Vương Phong, còn có người đưa thư sở hữu quỷ vực kia.
Tổng cộng có 7 người.
Dương Gian đứng yên tại chỗ, liếc mắt nhìn về bên này.
"Mấy ngày không gặp, các vị có vẻ sống rất tốt."
Nhìn thấy Dương Gian, không ít người liền trầm mặt, thậm chí một vài kẻ còn xuất hiện lửa giận.
Bất kể là ai, vô duyên vô cớ bị giam lỏng hai ngày đều sẽ không dễ chịu. Chớ nói chi, phải gần đến thời hạn thì Dương Gian mới thả bọn họ ra. Nếu thả chậm thêm một chút, khả năng bọn họ sẽ bỏ lỡ thời gian đi đưa thư. Đến lúc đó, bọn họ tuyệt đối sẽ chết cực kỳ thảm.
Tuy nhiên, dựa theo tình huống bình thường mà nói, chỉ cần chậm thêm 10 phút đồng hộ nữa, bọn họ sẽ trở mặt. Lập tức động thủ, thoát ly khống chế, chứ không lựa chọn ngồi yên chờ chết.
Liễu Thanh Thanh là người đầu tiên đứng ra chất vấn.
"Dương Gian, nếu cậu muốn giết chết toàn bộ bọn tôi thì trực tiếp động thủ là được. Cậu làm thế này là có ý gì?"
Dương Gian nói:
"Ý của cô chính là tôi không ra tay tiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236552/chuong-1724.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.