Ưng Ca cố nặn ra vẻ tươi cười, phía sau cổ của hắn ta đã toát ra một ít mồ hôi lạnh.
Hắn ta có thể cảm giác được, chỉ cần bản thân có một chút xíu không phối hợp, hoặc có hành vi khả nghi liền bị bắn thành cái sàng.
Người đội trưởng nói:
"Vật phẩm tùy thân cứ giao cho chúng tôi bảo quản. Sau khi kiểm tra và nhận được đồng ý của đội trưởng, chúng tôi tự nhiên sẽ trả lại cho cậu. Còn hiện tại, mời cậu lập tức xuống xe."
Ưng Ca không dám làm loạn, hắn ta đành phải xuống xe, giơ hait ay lên cao, biểu thị bản thân phối hợp.
Mặc dù trong hành lý của hắn ta còn cso một ít vật phẩm linh dị quan trọng. Nhưng ở trong hoàn cảnh như hiện tại, hắn ta chỉ có thể ngoan ngoãn giao ra ngoài.
Người đội trưởng lập tức nói:
"Dẫn đi."
Ưng Ca giống như tội phạm vậy, bị một chiếc xe đặc thù áp giải đi.
Loại tình huống như vậy không chỉ mình hắn ta gặp phải.
Tám giờ tối.
Sân bay thành phố Đại Xương.
Một người thanh niên chừng hai mươi, mặc quần áo du lịch vừa mới xuống máy bay đã bị một đám người khống chế.
"Tần Khai? Dội trưởng Dương chúng tôi cho mời, hi vọng cậu sẽ phối hợp."
"Dội trưởng Dương? Thì ra là vậy. Xem ra ở thành phố Đại Xương, năng lực của người kia rất lớn. Ngay cả sân bay đều có thể khống chế, với lại tôi cũng chỉ mới mua vé máy bay lúc trưa."
Tần Khai tháo kính râm xuống, nhíu nhíu mày, lộ ra vẻ cực kỳ kinh ngạc. Hắn ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236548/chuong-1720.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.