Dương Gian lập tức hỏi:
"Đúng rồi, trước đó dì Trần bảo là có chuyện gì đó muốn nói, hình như có liên quan với Hùng Văn Văn. Không biết dì Trần muốn nói cái gì?"
Nhất thời, Trần Thục Mỹ tỏ ra có chút thương cảm:
"Dội trưởng Dương, tôi cảm thấy có lẽ yêu cầu này của tôi có hơi quá đáng. Chỉ là để Hùng Văn Văn sinh hoạt như vậy sau này chắc chắn sẽ có vấn đề. Dội trưởng Dương, cậu có thể nghĩ ra biện pháp gì để cho Hùng Văn Văn nắm giữ thân thể của một đứa bé bình thường không? Cậu nhìn mà xem, hiện tại nó không cần ăn cơm, không cần ngủ, cũng không thể lớn."
"Chỉ sợ sau này…"
Cô ta không tiếp tục nói, bởi vì không dám nghĩ tiếp.
Dương Gian hơi lắc lắc đầu:
"Rất khó. Với lại trước đó tôi cũng đã nói với dì Trần chuyện này rồi."
"Tôi biết, chỉ là vẫn muốn hỏi một chút mà thôi. Dội trưởng Dương, cậu nếm thử món này xem."
Trần Thục Mỹ thu hồi vẻ thương cảm, miễn cưỡng nở nụ cười, gắp thức ăn cho Dương Gian.
Dương Gian không nói lời nào, chỉ phối hợp ăn cơm.
Không khí trên bàn cơm có chút trầm mặc.
Trần Thục Mỹ cũng không phải là một người phụ nữ am hiểu xã giao.
Cho nên sau khi cơm nước xong xuôi, Dương Gian liền định trở về.
Đúng lúc này, Hùng Văn Văn đột nhiên nói:
"Tiểu Dương, chuyện vừa nãy anh nghĩ thế nào, nói một câu đi. Theo tôi anh nên bỏ mấy cô bạn gái kia đi, đến ở một chỗ với mẹ tôi là được."
Dương Gian nói:
"Được, cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236546/chuong-1718.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.